Hơn một lần mỗi ngày anh cứ ngồi vẩn vơ nghĩ đến em, nghĩ đến sự dịu dàng, ân cần, chu đáo của em, nghĩ đến một cô gái hay nói hay cười, nghĩ đến sự mẫn cảm đến đáng yêu của em, nghĩ...
Nghĩ nhiều nhất đến cảm xúc rất trọn vẹn đã có mỗi khi bên em. Ấn tượng mà cô gái dịu dàng trong em tạo ra cho anh lớn quá. Lý trí anh đã dặn là đừng nhớ, mà cảm xúc cứ chẳng chịu nằm yên.
Anh nói với em là "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui", vì đó cũng là cách nghĩ, là cách sống của anh. Nhưng tự nhiên anh lại sợ, muốn lắm nhưng lại chẳng dám ngay cả gọi cho em...
Em có vết thương đời của em, anh cũng có những vết hằn đau buốt trong cuộc sống. Ai cũng cần được xoa dịu, mà sao....?
Anh sợ trằng tròn lại khuyết, anh sợ cảm giác lên đến đỉnh rồi thì dù tiến hay lùi đầu là đi xuống, tự nhiên anh sợ...!
Sự dịu dàng chăm sóc của em là đến từ tâm hồn, từ những gì đẹp đẽ bên trong con người em vốn có... anh tin là ai tiếp xúc với em dù ít dù nhiều cũng đều cảm nhận được. Cám ơn em!
Cảm xúc em mang lại trọn vẹn quá nên anh sợ, như kiểu mình đã lên đến đỉnh rồi, giờ tiến hay lùi? Làm sao để có thể đứng yên, giữ lấy?